Vì sao ta chẳng hiểu cho nhau...?



Khi chưa thuộc về nhau chúng ta dùng những quyền năng có thể để thu hút nhau..Khi có nhau rồi chúng ta cố đổi thừa cho nhau và tại sao chúng ta đến với nhau...Tại em..tại anh...Và bản thân chúng ta cũng buồn cười cho những ngu ngơ đó...Chiều nay ngồi đọc những dòng chát tán nhau ngày xưa...mà em thấy sáo rổng...Ngày xưa em cũng chẳng tin gì mấy thứ đó..và bây giờ thì em thấy mình đúng......

Từ khi cưới nhau về bao nhiêu lần anh bảo em " Hãy về CM một mình đi...!". Những lúc đó em chỉ mĩm cười chua chát. Em cười cho cái gọi là số phận, nhưng rồi em cũng chẳng tin làm gì có cái gọi là số phận ở thế gian này. Em ghét sự trẻ con, em ghét những bữa cơm do công sức em nấu ..mà phải gọi mời.

Rồi từ đó đến nay, bao nhiêu lần sự thiếu trung thực hiện lên sau nét mặt bối rồi đó. Em chợt se thắt lòng nhưng thôi em luôn bảo mình im lặng. Vì lòng tin trong em dành cho anh đã mất rồi. Không vui không buồn không cảm xúc.

Bổng dưng em thấy mình mất hẳn đi sức mạnh, niềm tin mãnh liệt nơi mình.....Anh chỉ bảo là cần làm cái này,cần làm cái kia...chưa bao giờ anh hỏi em thích cái gì, và lòng em mong muốn cái gì.....

Ngày hôm nay em thấy mình bị ức chế, ức chế một cách khủng khiếp..Em chỉ muốn tìm một chốn bình yên, để quên hết mọi sự. Vì bên anh, em chẳng thấy bình yên nửa.

Em biết rồi....Em phải là Em....Em không mộng mị, thế mà vẫn mơ hoang. Nhìn thế gian nhiều sự đời điên đảo, ngẫm phận mình em chợt buồn cười. Cái sự muốn quên mà người cứ làm cho nhớ. Thế nào là cái tốt đẹp người ta nhìn thấy. Qua rồi những hào quang trước mắt, là ta phải đối đầu với thực tại hôm nay....

Vì sao không phải là tâm sự với anh..mà là trên trang blog...vô tri này thế...!


0 nhận xét:

Xin để lại nhận xét của bạn